|

| |
Bản chất của t́nh yêu : cho hay nhân ???
Có một
nhà tâm lư học đă viết: T́nh yêu tuổi thơ đi theo nguyên tắc : " Tôi yêu v́ tôi
được yêu"; t́nh yêu trưởng thành trái lại : " Tôi được yêu v́ tôi yêu "; t́nh
yêu thiếu trưởng thành th́ : "Tôi yêu bởi v́ tôi cần đến em"; t́nh yêu trưởng
thành lạị nói " Tôi cần đến em v́ tôi yêu em ". Điều đó có nghĩa là ǵ ? Phải
chăng "sự phát sinh t́nh yêu bằng cách yêu th́ hay đẹp hơn là bị lệ thuộc v́
được nhận t́nh yêu ? " Nói cách khác, bản chất của t́nh yêu là Cho hay là Nhận?
Giải quyết được vấn đề này sẽ giúp ta 3 điều thú vị :
Một là: Nếu chưa có t́nh yêu, ta vẫn c̣n cô đơn, ta sẽ có thể t́m gặp được đối
tượng và t́m thấy t́nh yêu.Hai là: Nếu đang yêu, ta sẽ giữ được t́nh yêu và
người yêu. Ba là: Nếu đă là bạn đời với nhau, ta sẽ củng cố được hạnh phúc gia
đ́nh, làm cho cuộc sống lứa đôi măi măi có hương vị quyến rũ như thủa nào.
Nhưng t́nh yêu là ǵ ? Tại sao trong cuộc đời, t́nh yêu lại quan trọng đến nỗi
không
thể không có nó? T́nh yêu là sự kết hợp với "người ta" để giữ toàn vẹn được ḿnh.
Là sức mạnh hoạt động của con người, làm cho con người chiến thắng được cảm thức
cô đơn. Có thể nói yêu là điều kiện để thực hiện nghịch lư: "Ḿnh với ta tuy hai
mà một", "Ta với ḿnh tuy một mà hai". Ta sẽ nghĩ thế nào trước mệnh đề "T́nh
yêu là hiến tặng" ? Thông thường hiến tặng ai một cái ǵ, có nghĩa là mất đi, là
một sự hy sinh. Trong ư nghĩa ấy, sẽ có lập luận cho rằng bản chất của t́nh yêu
và vô điều kiện. Nghĩa là yêu không cần đáp trả. Yêu không cấn đáp trả là một
h́nh thức của t́nh cảm đơn phương. Đấy là trường hợp t́nh yêu chỉ mới thực hiện
được có một nửa. Bởi v́ bản chất của t́nh yêu phải là sự cộng hưởng. Khi ta nói
yêu nhau, tức là yêu cầu cả hai người và về cả hai phía. Do đó, hiện tượng yêu
không cần đáp trả là sự biến dạng của t́nh yêu chứ không phải là t́nh yêu trọn
vẹn. Điều đó, chứng tỏ rằng khởi điểm của t́nh yêu là cho, là hiến tặng. Mà điều
tối quan trọng của cho không phải chủ yếu thuộc về vật chất. Sự hôn phối nào,
t́nh yêu nào đặt trên cơ sở việc cho về vật chất sẽ không tồn tại. Vậy th́ cho
cái ǵ? Đó là mạng sống, con người, cái ǵ quư giá nhất của chính ḿnh. Tóm lại
tặng hiến của t́nh yêu quư giá nhất là cái ǵ thuộc về phạm vi nhân bản, là niềm
vui, sự hiểu biết, sở thích, óc hài hước, sự buồn khổ, và tất cả những ǵ làm
cho người yêu "giàu" hơn lên, sống động hơn lên, làm sản sinh ra một đời sống
mới, một thế giới mới. Như vậy, "Cho", tự bản chất là một niềm khoái lạc. Và chỉ
có người thật sự làm chủ, thật sự "giàu" mới có khả năng cho và muốn cho.
Từ đó, ta sẽ hiểu yêu là một sức mạnh, một năng lực tuyệt đỉnh sản sinh ra hạnh
phúc, niềm vui, khoái lạc. Cho nên ư nghĩa cao cả của t́nh yêu không phải là yêu
không cần được đáp trả mà là đem tới cho người kia niềm vui, sở thích,v.v.. .
nghĩa là cái ǵ quư giá nhất của ḿnh đống thời từ đó mở ra hướng "kẻ cho lẫn
ngưởi nhận đều có cái thú là ḿnh đă cho ra đời một cái ǵ mới". Đó chính là
t́nh yêu đích thực, trọn vẹn, tự do và tự nguyện.Trên ư nghĩa căn bản đó, chúng
ta thấy mối liên hệ và nội dung của việc cho và tặng quà đối với người yêu cũng
như đối với người bạn đời của ḿnh. Cho và tặng quà đối với người yêu là cả một
nghệ thuật. Một giáo sư chuyên khoa về vấn đề này đă viết: "Tặng quà là cả một
nghệ thuật cực kỳ tinh xảo tỏ ra giữa hai người bạn tâm t́nh có những t́nh cảm
tế nhị sâu sắc. Đó là biểu hiện của xă hội văn minh: thương nhau không cần phải
tỏ ra bằng lời nói mà, phải t́m cách để hiểu ḷng nhau. Tùy theo mỗi xă hội, mỗi
thời đại, việc cho và tặng quà 4 người yêu có những h́nh thức khác nhau. Có thể
tặng quà thật đắt giá, rất có giá trị về kinh tế, hoặc tặng quà có ư nghĩa.
"Món đồ tặng phải nói lên một cái ǵ thầm kín, cho ở đây phải được lựa chọn tinh
tế như một thứ ngôn ngữ tỏ t́nh tuyệt diệu hơn lời nói trực tiếp. Nó là t́nh yêu
được tổng ḥa cùng một lúc: t́nh cảm yêu mến, ḷng chăm sóc, sự hiểu biết và quí
trọng dành cho một người và chỉ một người ấy thôi. Cho nên, qua món quà tặng và
việc tặng quà, bạn có thể biết được người yêu của bạn là ai, có người chọn quà
theo ư thích của riêng ḿnh, chứ không để ư tới sở thích của người yêu. Nếu
người yêu của bạn làm như thế, th́ bạn có thể biết được tính cách của anh ấy:
một người độc đoán, chủ quan và chỉ nghĩ tới ḿnh ! "
Ở đây chúng ta cần sáng suốt để nhận ra rằng việc cho và tặng quà đối với người
yêu là một cách biểu lộ t́nh yêu bởi v́ bản chất của t́nh yêu là dâng hiến. Cho
nên khi gặp một trường hợp đối nghịch lại hành vi cho thật nhiều quà, tức là
không hề tặng, th́ có nghĩa là t́nh yêu mang tính giả tạo... Người cho quà tới
tấp, cũng như người không hề trao tặng bất cứ món ǵ ngoài những lời tán tỉnh,
có một điểm giống nhau: họ đang đùa giỡn với trái tim và cả bạn nữa!Về phía
người nhận quà, cách nhận cũng nói lên phần nào tính cách của họ. Người yêu của
bạn thích những món quà có giá trị vật chất, th́ đó là người có óc thực tế. Nếu
thích nâng niu những món quà giản dị nhưng in dấu những kỷ niệm đẹp, đó là người
chung thủy. C̣n tặng phẩm của bạn bị bỏ rơi ở đâu đó, th́ người nhận có tính hời
hợt, và nông cạn. Tóm lại, khởi phát của t́nh yêu là ban tặng, là cho. Đi từ cái
cho thuộc về tinh cảm, thuộc về tâm hồn chuyển hóa thành cải cho có tính cách
vật chất, t́nh yêu bao gồm trong bản thân nó trái tim và thân xác, tinh thần và
vật chất. Có ai đó đă từng nói: "T́nh yêu là sự kích thích, đồng thời là một ư
niệm chịu tác động ở phía bên ngoài. Nếu quả thật như vậy th́ khi nào bạn thiếu
thốn t́nh yêu, có nghĩa là bên ngoài không c̣n tác động ǵ đối với bạn, và chính
bạn, bạn đă không c̣n khả năng kích thích phía bên ngoài. Đó là một hiện tượng "nghèo
nàn không thể ban tặng ǵ cho ai, và mất hiệu lực ḥa nhập với con người. Cho
nên, trong suốt cuộc t́nh của mlnh, không phải yêu một lần là đủ cho một lần là
xong. Muốn giữ cho t́nh yêu bền chặt, hạnh phúc lứa đôi không vơi cạn, mỗi người
phải cho không ngừng để làm sản sinh ra t́nh yêu. Người nào chỉ thích thú khi
nhận mà không cảm thấy thích khi cho, người đó sẽ không có t́nh yêu.
|